私の人生最大の屈辱は小学校低学年の頃の夏休み。
母と私たち兄弟は母の実家である和歌山に向かっていた。
そして忘れもしない、所は大阪天王寺。電車の乗り換えである。
Nỗi hổ thẹn lớn nhất đời người của tôi là vào kỳ nghỉ hè độ chừng lớp 2 lớp 3 tiểu học.
Mẹ cùng anh em tôi hướng về Wakayama nơi nhà ngoại.
Tôi cũng chẳng quên được, nơi đó là khu nhà chọc trời ở Osaka có thể đổi tàu điện.
私たちがホームに着くとすでに多くの人が列車に乗ろうと並んでいた。
順番からいくと私たち家族はとてもじゃないが座れそうになかった。
和歌山まで立ったまま約二時間。
Lúc chúng tôi đến sân ga thì người người cũng đã xếp hàng để lên xe điện.
Khi đến lượt lên xe, gia đình chúng tôi có vẻ như không thể ngồi xuống.
Chúng tôi sẽ đứng suốt như thế khoảng chừng hai tiếng đồng hồ đến tận Wakayama.
母は一計を案じて私に囁いた。「窓から入って席を取りなさい」
Mẹ nghĩ ngợi rồi thì thầm với tôi rằng: “Con vào từ đường cửa sổ rồi giữ chỗ đi.”
小学校低学年と言えば、世の中でやっていい事と悪い事を多感に感じるピュアな年代である。
そんなことやれるわけがない。
Nếu nói là lớp 2 lớp 3 tiểu học thì đó là thời điểm trong sáng và đa cảm về cái tốt và cái xấu trong thế gian.
Không đời nào tôi làm được điều đó.
「お母さん、そんな事できないよ」
すると母がまた囁いた。
「あんたが席取らないとちっちゃい妹まで立ってなきゃなんないのよ」
“Mẹ ơi con không làm được đâu.”
Ngay lập tức mẹ lại thì thầm.
“Con mà không giữ chỗ thì cả em gái nhỏ cũng sẽ phải đứng không phải sao!”
悪魔だ…妹の事まで出して私の心を翻弄しようとするとは…
しかし、私も泣きそうになりながら抵抗した。
「でも、だめだよ、みんなちゃんと並んでるんだから…」
Ác quỷ... Lôi cả em gái ra nữa, định đùa giỡn với mình hay sao chứ...
Nhưng mà tôi cũng vừa mếu máo vừa ngại ngần.
“Nhưng mà không được đâu mẹ ơi. Người ta đang xếp hàng đàng hoàng kia mà...”
そんなやり取りをしているうち、アナウンスとともに列車のドアが開いた。
すると母はおもむろに私を抱き上げ列車の窓から中へと投げ込んだ。
それはあっと言う間の出来事だった。私はひとり誰もいない列車の中で立ち尽くしていた。
Trong lúc nói chuyện qua lại như thế, cửa đã mở ra cùng tiếng phát thanh thông báo.
Lập tức mẹ chầm chậm bồng tôi lên ném vào bên trong xe từ cửa sổ toa tàu.
Trong nháy mắt mọi chuyện đã thành. Tôi đứng thẫn thờ bên trong toa tàu không một bóng người.
唖然としている私に「ちゃんと席取ってるのよ」と叱責が飛ぶ。
ここまできたら従うしかない。
Mẹ gọi khiển trách tôi đang câm nín bên trong: “Giữ ghế đàng hoàng đi.”
Từ lúc này tôi chỉ còn biết nghe theo lời mẹ mà thôi.
私は対面になった4人席を手足を伸ばしてキープしたのであった。
そうするとちゃんと並んで入ってきたおばちゃんが私を見咎めこう言った。
「まあ、なんて子かしら!」
Tôi duỗi tay chân rồi giữ chiếc ghế ngồi được bốn người đối diện.
Ngay lúc đó, một thím đã xếp hàng đàng hoàn bước vào nói như chất vấn.
“Gì chứ, ra là trẻ con à!”
ボ、ボクのせいじゃないんです…私の心の叫びは涙に変わった。
Không, không phải lỗi của con đâu... Trái tim gào thét của tôi chuyển thành những giọt nước mắt.
今でも私の心におばちゃんの言葉は響き続ける。
「なんて子かしら…なんて子かしら…なんて子かしら…」
Đến bây giờ trong tim tôi vẫn văng vẳng lời nói của thím ấy.
“Gì chứ, ra là trẻ con à... Gì chứ, ra là trẻ con à... Gì chứ, ra là trẻ con à...”
Nguồn:
Hình ảnh: https://matcha-jp.com/jp/5835

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét