"Khi học lớp 2, tôi cứ nghĩ toàn là chuyện ‘mình sẽ chết’ rồi lại khóc mỗi đêm. Vì tôi cho rằng dẫu có chết đi thì ý thức con người vẫn lưu lại nơi xác thịt một khoảng thời gian ngắn. Nếu hoả thiêu trong tình trạng ấy thì quan tài sẽ bị bao bọc trong ngọn lửa và rồi ép sát tôi trong đó từng chút một. Hoặc có lẽ, giòi bọ sẽ bắt đầu trỗi dậy trong cơ thể đã được chôn cất của tôi. Cứ hễ nghĩ đến điều đó là tôi lại sợ hãi không biết phải làm sao."
Mình dịch đoạn này cũng đã lâu, cảm thấy rất tấm tắc với nó nên quyết định đăng lên đây. Khi nào có thời gian mình sẽ dịch hết bài viết gốc vì nó khá hay.
