Thứ Ba, 30 tháng 3, 2021

ベトナムでの交通状態と人の意識

現在、ベトナムの交通は次第に発展しつつあります。道路・鉄道・海運・水運・航空が含まれます。主に鉄道を集中する日本に対して、ベトナムは道路を使う傾向があります。

VnExpressによると、2020年の第一四半期に売れ出されたバイクが731,077台に至ったそうです。つまり、1分おきに5台のバイクが売り出されました。なお、2020年の三四半期に自動車が179,155台となりました。ベトナムの乗り物の消費量が巨大であることが分かります。バイクと自動車の数量の差が大きいでしょう。

これはベトナム人の収入が安いからです。2020年の平均年収が2750ドルぐらいと推定されています。だからこそ、ベトナム人は手頃なバイクを買うしかありません。公共交通機関があまり一般的ではないことから、ベトナムで起こる渋滞がすごく大変です。

それにしても、ベトナム人にとってバイクは大切な財産です。バイクは乗り物ではなくて生活の糧です。その一番は「セオム」という仕事です。「セオム」は「後ろから抱きしめる」という意味です。タクシーのようですが、二人だけ乗れます。

ベトナムの交通はかなり複雑ですから、交通事故が大変です。2020年に6000人の死亡が発生したそうです。これは何年も絶えず存在している問題であります。残酷な事故が起こって、痛みと悲しみが薄らぎません。みんなは誰でも事故を見たら、すぐ警察に電話をしたり救急車を呼んだり病院に連れて行ったりしますが、残念なことに、最近現場の周りの人や事故に遭った人の家族が何も知らず、援助した人を事故を起こした人と間違って襲った場合が発生しています。ですから、道で事故を見れば助けようか助けるまいか躊躇する人もいます。人の心が冷たくなったとは限りませんが、知らない人を助けたばかりに、自分の命を危険をにさらすようなら、人を助けない方がましだと思ってしまいます。それは利己だと思う人がいるかもしれませんが、自身を守りたいに過ぎません。しかし、時々人が事故の場所で助け合うのに出会うと、人の心が熱いと感じます。どんなに言っても、助けるのは人の感情から発生しますから、強引にできません。

私が一番改善しなければならいと思うのは交通参加者の意識だと思います。そして違反しないように厳しい罰則を適用するのも必要です。それは人との知り合いはもちろん、交通参加の意識も良くなると思います。人を助けるのはもう恐れる必要があることではありません。

国民の生活と交通状態を改善するため、ベトナム政府がホーチミン地下鉄をはじめとして様々な政策を進めています。ホーチミン地下鉄というのはベトナムと日本との協力による地下鉄の企画です。将来、道で占領するバイクと自動車の数量が減って、国民が公共交通機関をよく使うようになることを期待しています。最初はホーチミン市の地域だけですが、何年も先には、至る所にも広がろうとしています。いつかベトナムの交通は日本のように発展できますように。

Thứ Hai, 29 tháng 3, 2021

[Light Novel] Xanh trong, nhói đau và mong manh (Aokute Itakute Moroi) | Sumino Yoru - Chương 1

 Chúng ta cứ vậy, không thể quên đi mùa ấy mà trưởng thành.

Tôi có khả năng khiến đối phương cảm thấy khó chịu bởi mọi hành động của bản thân.

Tôi vào năm mười tám tuổi trong khoảng thời gian tốt nghiệp cấp ba đã có suy nghĩ như thế, cho đến lúc làm sinh viên năm nhất tôi mới gắt gỏng những chủ đề liên quan đến cuộc đời mình. Chung quy là chuyện tôi không thể mở miệng với người lại quá gần mình một cách vô tư và nêu ý kiến phản bác lại ý kiến của người khác. Tôi đã nghĩ nếu làm vậy, những lần tôi gây bất mãn cho người khác sẽ giảm bớt, rồi thì cũng bớt được những lần bị tổn thương từ những người đang bất mãn.

Vậy nên khoảng khắc lần đầu tiên nhìn thấy Akiyoshi Hisano, từ tận đáy lòng, tôi xem thường cái sự ngu ngốc bằng việc tự tin thái quá và những kẻ đần độn trong thế giới này.

Sau khi trở thành sinh viên năm nhất thì đã là ngày thứ hai của tuần thứ hai trong tháng. Việc đăng ký môn hầu như đã kết thúc, cuối cùng thì việc học đã chính thức bắt đầu. Cái ngày hứng khởi nhất đối với lũ sinh viên như thế, mà tôi kẻ không thuộc về câu lạc bộ nào, cũng không đi đâu trong giờ giải lao của tân sinh viên lại lẻ loi một mình ngồi ngoài rìa giảng đường rộng lớn. Cũng chỉ là tôi mong sao cuộc sống đại học được yên bình mà thôi.

Tiết học thứ ba, tôi thấy nó như thuyết xây dựng cân bằng giáo dục phổ thông vậy. Khi đang chờ sinh viên lật sách loạt xoạt, vị giảng viên bình thường bước lên bục giảng trong im lặng, hài lòng về sự yên ắng ngoan ngoãn trong không gian toàn lũ sinh viên năm nhất. 

Thế nhưng trong giờ học yêu cầu sức tập trung mà chưa ai được trải nghiệm trong chín mươi phút đồng hồ, sự hỗn loạn trong lòng lũ sinh viên tất nhiên đã bắt đầu mềm nhũn. Giảng đường trở nên xôn xao. Phía người dạy học chắc hẳn nhiều năm nay đã quen với chuyện này, không mảy may chú ý gì mà vẫn tiếp tục tiết học. 

Cũng không giấu gì, tôi cũng là người thuộc dạng ngay cả thời gian tiết học hồi cấp ba cũng không đủ sức tập trung nữa là. Tôi thấy thời gian tiết học chín mươi phút tựa như dài đằng đẵng trong nắng ấm mùa xuân vậy, có lẽ từ cảm giác đó mà tôi cho rằng mình sẽ trải qua mãi mà không thoát ra khỏi khoảng thời gian bốn năm kia.

Tiết học coi bộ như nhanh chán rồi đây. Tôi nhìn ra ngoài từ cửa sổ nơi chỗ ngồi ngoài rìa. Tiết học không có mấy tiếng cười của lũ sinh viên cùng với tiếng hót của lũ chim tan trong những tia nắng mặt trời. 

Tôi nghe thấy một giọng nói phá tan cái tiết trời êm dịu đó khi mình cúi đầu chống hai tay lên má.

“Thầy ơi, em đặt câu hỏi được không ạ?”

Một giọng lớn tiếng hồ hởi vang dội nơi giảng đường yên tĩnh. Lũ người đang gà gật ngơ ngác không biết giọng nói vừa rồi là của ai. Mặc dù tôi cũng không để ý gì mấy giống họ nhưng cũng không dáo dác nhìn quanh. Bởi lẽ cái giọng nói đó tôi đã nghe thấy từ cô nàng ngồi cách tôi một chỗ ngồi từ bên phải mình. Khi len lén nhìn qua, cô nàng đã giơ tay phải lên như thể bày ra vị trí chính xác của bản thân.

Vì tôi đâu có nghe giảng nên cứ tưởng là giảng viên muốn lũ sinh viên đặt câu hỏi. Nhưng vị giảng viên lớn tuổi đứng trước cái nhìn chăm chăm của cô nàng yêu cầu cô nàng bỏ tay xuống rồi nói với vẻ mặt chán chường: “Câu hỏi thì để sau tôi sẽ tiếp nhận”. Trong khi tôi đang nháy mắt ra hiệu, cô nàng mặc dù sắp sửa bỏ tay xuống rồi nhưng cái vẻ mặt không mấy cam tâm đó chắc ông giảng viên cũng thấy từ bục giảng rồi. Khi ông ấy bảo “Thôi hỏi giờ cũng được.” thì nét mặt cô nàng bỗng trở nên sinh động hẳn, làm vang dội tiếng cảm ơn trong giảng đường.

Nếu nghĩ thì lúc đó, cô nàng đã phô diễn cho chúng tôi cái suy nghĩ như thể không thể chợt nảy sinh đối với một đứa học sinh bình thường, còn nếu cô nàng muốn tranh luận cùng giảng viên thì quả là một người giỏi giang đối với lũ sinh viên, cái gọi là sinh viên trong mắt tôi có lẽ là đã trở thành kỷ niệm mong đợi những điều hay ho. Và chắc chắn không chỉ kết thúc như thế.

Điều đó đã không xảy ra.

“Em cho rằng trên đời này không nhất thiết phải sử dụng bạo lực.”

Việc bày tỏ ý kiến chẳng qua chỉ là mượn danh nghĩa như câu hỏi của cô nàng đã mở đầu bằng câu nói như thế, thành thực mà nói phía người hỏi như thể đang học tiết đạo đức tiểu học không biết lấy làm xấu hổ vậy. 

Nói nôm na thì hẳn là một con nhỏ thích luyên thuyên về lý tưởng. Vị giảng viên sau khi nghe xong thì không giấu đi sự cười nhạo mà nói rằng: “Ai cũng biết nếu chuyện đó thành sự thật thì thật quá tốt rồi.” Trong giảng đường tôi nghe thấy những tiếng thì thầm như “Oa”, “Gì vậy trời”, “Thốn dữ”… Tôi không có nghe lầm.

Trong suốt cuộc đối thoại với giảng viên, khi cô nàng - người đã đường hoàng kết thúc câu chuyện im lặng, giờ học vừa tiếp diễn vừa quấn lấy cái bầu không khí như thể xem thường ai đó, như phớt lờ đi sự tồn tại của cô nàng vậy.


[Light Novel] Xanh trong, nhói đau và mong manh (Aokute Itakute Moroi) | Sumino Yoru


                    Tên truyện: 
                                        Xanh trong, nhói đau và mong manh
                                        青くて痛くて脆い
                                        Aokute Itakute Moroi
                    Tác giả: Sumino Yoru (住野 よる)
                    Năm: 2018
                    Dịch: Trần Minh Châu (Anju Minh Châu)
                    


Đồng tác giả với tiểu thuyết "Tớ muốn ăn tụy của cậu". "Xanh trong, nhói đau và mong manh" hiện đã được chuyển thể Live action vào năm 2020. 


Thanh xuân đến hồi kết. Tôi bị người khác tổn thương, bản thân cũng làm tổn thương người khác.

(Số chương được cắt tùy ý do truyện không thống nhất mục lục.)

Bản dịch với mục đích phi thương mại được đăng tải trên blog Anju Minh Châu. 
Nếu có liên quan đến vấn đề bản quyền sẽ xem xét gỡ bỏ.

VUI LÒNG KHÔNG REUP.


Thứ Năm, 11 tháng 3, 2021

[Vietsub] Umarekuru Kodomotachi no Tame ni - Dành cho các em, những người sẽ ra đời 【生まれ来る子供たちのために】

Vietsub

生まれ来る子供たちのために 

(Umarekuru Kodomotachi no Tame ni) 

Dành cho các em, những người sẽ ra đời 

Năm: 1980 

Nhà soạn nhạc: Kazumasa Oda 

Người soạn lời: Kazumasa Oda 

------ 

By Bank Band 

ALBUM: to U 

Năm: 2006

Nguồn hình ảnh: https://www.pixiv.net/en/artworks/681...​ 


______________Vietsub bởi LAOU GROUP______________


「100年に1度」最強ハリケーンで甚大被害 買って半年の家が…治安悪化懸念(2024年10月13日) Thiệt hại nghiêm trọng do cơ bão mạnh nhất “trăm năm có một”, Căn nhà mua được nửa năm… Nỗi lo “bất ổn an ninh” (13/10/2024)

  (有働由美子キャスター) アメリカを襲った“100年に1度”のハリケーン、現地取材で被害の全容が見えてきました。 (Biên tập viên Undo Yumiko) Nhận thấy các khía cạnh thiệt hại qua việc đưa tin tạ...